English | Spanish

Kính gửi quý Anh Chị Em trong Chúa Ki-tô,

Hãy để tôi chia sẻ với anh chị em điều mà tôi hiếm khi nói ra: ngay cả với tôi, sau nhiều năm cử hành Thánh Lễ, có những ngày khi bước đến bàn thờ, tôi chợt nhận ra mình đã để mầu nhiệm tình yêu Thiên Chúa trôi qua. Những lời kinh trở nên quen thuộc. Những cử chỉ lặp lại như thói quen. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc nào đó giữa lúc tiến lên bàn thờ và phép lành cuối lễ, tâm trí tôi bị sao nhãng bởi bao lo toan rất đời thường. Tôi vẫn cử hành các nghi thức thay vì thật sự suy niệm về những mầu nhiệm thánh thiêng đang diễn ra. Tôi ngờ rằng mình không phải là người duy nhất. Mặc dù các bí tích vẫn linh ứng trong những lúc như thế, nhưng chúng ta không đón nhận được lợi ích thiêng liêng của cuộc gặp gỡ ấy như khi chúng ta thực sự chú tâm.

Tôi nghĩ, rủi ro lớn nhất của mọi điều thiêng liêng chính là ở chỗ: vì chúng luôn hiện hữu, dần dần chúng trở nên hiển nhiên, và chúng ta thôi không còn đón nhận chúng với giá trị sâu sắc vốn có. Thánh Lễ là nguồn mạch và chóp đỉnh của toàn bộ đời sống người Công Giáo. Tuy nhiên, ngay cả khi hiện diện trước mầu nhiệm tuyệt vời nhất trong vũ trụ, chúng ta vẫn có thể rời đi mà chưa thực sự đón nhận trọn vẹn giá trị của chúng, bởi tâm trí chưa hoàn toàn chú tâm vào trải nghiệm đó.

Thực tế là: những gì diễn ra mỗi khi Thánh Lễ được cử hành thật kỳ diệu và chính là hành động cứu rỗi của Thiên Chúa trong thế giới này. Mầu Nhiệm Vượt Qua, cuộc khổ nạn, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giê-su Ki-tô, không chỉ là việc tưởng nhớ những biến cố đã qua trong Thánh Lễ. Những hành động thánh thiêng của quá khứ trở nên hiện diện sống động trước chúng ta. Ngay bây giờ. Chính tại bàn thờ này. Trong nhà thờ này. Với cộng đoàn này. Hôm nay, Chúa Giê-su đang hiện diện, tự hiến dâng chính mình, sống lại từ cõi chết vì anh chị em, vì tôi, vì mỗi người chúng ta! Nếu chúng ta lưu tâm đến điều này, chúng ta sẽ cảm thấy kính sợ mỗi lần bước qua cánh cửa nhà thờ.

Đó là lý do ngày hôm nay, tôi viết lá thư này gửi đến anh chị em: để mời gọi mọi người trong giáo phận của chúng ta tham gia hành trình canh tân phụng vụ kéo dài hai năm mà chúng tôi gọi là Được Canh Tân nơi Bàn Tiệc Thánh. Đây không phải là một chương trình. Đây là lời mời gọi nhìn lại và tái khám phá điều kỳ diệu đang chờ đợi chúng ta mỗi lần chúng ta đến Bàn Tiệc Thánh.

Điều đó giúp chúng ta nhớ rằng ngay cả những điều thiêng liêng như nghi thức phụng vụ cũng có thể bị lãng quên giữa nhịp sống bận rộn của chúng ta. Không như các sinh hoạt hằng ngày, Thánh Lễ không phải là điều mà chúng ta tự khởi xướng. Chúa Ki-tô là Đấng triệu tập chúng ta để tham dự nghi thức Phụng Vụ. Ngài mời gọi dân Thiên Chúa quy tụ; Ngài mời gọi chúng ta bước vào mầu nhiệm tình yêu của Ngài. Trong Phụng Vụ, chúng ta chủ động đáp lại điều mà Thiên Chúa đã khởi xướng.

Do vậy, Công Đồng Vatican II mời gọi chúng ta tham dự phụng vụ một cách trọn vẹn, có ý thức và tích cực. Điều này không có nghĩa là chúng ta phải làm thêm nhiều việc: không phải ai cũng phải là thừa tác viên đọc sách hay ca viên. Ý nghĩa thật sự là đáp lại bằng cả toàn bộ con người chúng ta — bằng tất cả những gì chúng ta có — nỗi đau buồn, sự sao nhãng, lòng biết ơn, cả sự nghi ngờ của chúng ta. Tất cả những điều đó. Và để Chúa Ki-tô biến đổi trái tim và cuộc sống cả chúng ta qua Lời Chúa, Mình và Máu Chúa. Chính điều này khiến Thánh lễ không chỉ đơn thuần là một sự kiện quen thuộc khác trong khi chúng ta mải nghĩ về danh sách mua sắm hoặc trận đấu thể thao buổi chiều.

Có một khoảnh khắc trong Thánh Lễ mà tôi thường nhớ lại mỗi khi suy nghĩ về điều này: dâng bánh và rượu trong nghi thức Dâng Lễ Vật. Nghi thức đơn giản này có ý nghĩa phong phú. Văn bản Ki-tô Giáo thế kỷ 1 nói về bánh mì được dâng tại Thánh Lễ như sau: “Như [bánh] này được bẻ, bánh rải rác trên các đỉnh núi, và sau khi thu lại đã làm nên một, xin cho Giáo Hội Cha được liên kết với nhau từ tận cùng trái đất lại trong Nước Cha” (Didache 9:4). Bánh và rượu tượng trưng cho chính chúng ta, được quy tụ từ các gia đình và từ cuộc sống của mỗi người — với nỗi đau, niềm vui, thất bại và hy vọng hằng ngày của chúng ta — được đặt lên bàn thờ và dâng lên Thiên Chúa để Ngài biến đổi. Chúng ta không phải là những người quan sát thụ động tại Thánh Lễ. Chúng ta hiện diện vì Thiên Chúa mời gọi chúng ta tham dự. Và sự biến đổi đó được định sẵn sẽ xảy ra với từng người trong chúng ta, với anh chị em và với tôi, mỗi lần đều như vậy.

Và vì vậy, mùa xuân này, chúng tôi bắt đầu hành trình Canh Tân Phụng Vụ của giáo phận chúng ta với Những Nghi Thức Mở Đầu: những khoảnh khắc mở đầu của Thánh Lễ khi chúng ta quy tụ như một Thân Thể, cầu xin lòng thương xót của Thiên Chúa và rồi cất vang lời ca tán tụng Thiên Chúa trước khi lắng nghe Lời Chúa. Trong những tuần tới, giáo xứ của anh chị em sẽ chia sẻ những suy niệm, bài viết trong bản tin và các tài nguyên giúp anh chị em khám phá ý nghĩa phong phú của những khoảnh khắc quen thuộc ấy. Và trong hai năm tới, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu các phần của Thánh Lễ theo từng mùa.

Dưới đây là một số gợi ý mà tôi muốn chia sẻ để giúp chúng ta chuẩn bị trong những tuần tới:

  • Đến sớm một vài phút. Chúng ta đến sớm để tĩnh lặng tâm hồn. Hãy nhìn những khuôn mặt xung quanh anh chị em và nhớ rằng đây là Thân Thể của Chúa Ki-tô.
  • Mang đến những điều chân thật. Chúng ta không dự Thánh Lễ với tâm trí trống rỗng hay như những vị thánh đã đạt mọi thành tựu. Hãy mang đến bất cứ điều gì chân thật trong tuần này: niềm vui, sự kiệt sức, sự tức giận, hay nỗi đau buồn. Hãy dâng tất cả lên Thiên Chúa với lòng biết ơn và lời cầu nguyện. Phụng vụ có chỗ cho tất cả những điều đó. Chúa Ki-tô đang chờ đợi chúng ta mang đến những tâm tình chân thật ấy.
  • Hãy cất lên tiếng ca của anh chị em. Thiên Chúa không yêu cầu những ca sĩ chuyên nghiệp. Ngài mời gọi tất cả những ai cầu nguyện. Tiếng nói của anh chị em, dù nhỏ bé đến đâu, cũng thuộc bài ca của Giáo Hội.
  • Hãy đọc tài liệu phụng vụ mà giáo xứ của anh chị em chia sẻ. Các bài viết trong bản tin của giáo xứ về các phần khác nhau của Thánh Lễ, trang web của giáo phận và những lời dạy sau Thánh Lễ đều là những người bạn đồng hành cùng anh chị em trong hành trình này. Hãy để những người bạn này mở ra phụng vụ cho anh chị em theo những cách mới.

Lời cầu nguyện sâu sắc nhất của tôi là trong hành trình Canh Tân này, mỗi anh chị em sẽ trải nghiệm điều đã nâng đỡ tôi qua mọi thử thách trong đời sống và mục vụ: Thánh Lễ không chỉ là một nghi thức chúng ta thực hiện, mà là một cuộc gặp gỡ mà chúng ta tham gia. Tôi hy vọng rằng mỗi lần rời khỏi Thánh Lễ, anh chị em sẽ cảm nhận được niềm tin sâu sắc rằng mình vừa được gặp gỡ và tiếp tục được đồng hành bởi Thiên Chúa hằng sống, Đấng hiểu rõ từng tâm hồn, thấu hiểu mọi điều anh chị em mang trong lòng, và yêu thương anh chị em hơn tất cả những gì anh chị em có thể tưởng tượng.

Chúng ta hãy cùng bước đi trên hành trình này để Được Canh Tân nơi Bàn Tiệc Thánh.

Thân ái trong Chúa Ki-tô,

Giám Mục Oscar Cantú
Giám Mục Giáo Phận San José